Mang cái án treo từ dạo ấy, tôi không còn chờ đợi có tên của
mình trong những đợt biên chế kế tiếp. Vả chăng, ở bên ngoài xã hội thì tình
thê có vẻ như ngày càng chộn rộn hơn,
khiến những chuyện xảy ra trong nhà
trường cũng trở thành thứ yếu đi.
Sau một thời gian thử lửa tại những vùng cỏ khô, nắng cháy, dân
đi Kinh Tế Mới bỏ trốn về nằm ngổn ngang trên khắp các công viên , hay mái hiên
vỉa hè thành phố.
Ở trong Chợ Lớn, đám
người Việt gốc Hoa ngày càng ra
mặt ủng hộ chính phủ Trong Quốc bằng cách chỉ trưng cờ Tầu Cộng và ảnh Mao
Trạch Đông trên các cửa tiệm. Đã thế khi
được thông báo phải khai lại lý lịch để nhà nước dễ bề kiếm soát thì họ khất mình là công
dân Tầu. Mục đích của họ thì cũng dễ hiểu thôi. Họ muốn tránh né khai báo tài
sản để khỏi bị dính vào công cuộc "cải tạo tư sản" vẫn đang tiến hành
ở khắp miền Nam.
Ý đồ lộ liễu này đã tạo nên một làn sóng bài Hoa do nhiều cơ
quan, đoàn thể của nhà nước phát động,
nhất là vào cái lúc Trung Quốc đưa ra lời hăm dọa sẽ cho VN một bài học để đời.
Phong trào vượt biên "chính thức" rồi "bán
chính thức" đã khai mào từ chủ trương bài Hoa kể trên . Ở ngoài Bắc thì
mọi người Hoa phải rời khỏi VN trên những con thuyền ọp
ẹp và được tầu của hải quân VN hướng dẫn
ra hải phận quốc tế. ờ trong Nam
thì muốn ra đi phải góp vàng đóng cho nhà
nước. như thế được coi là ra đi hợp pháp, khỏi lo mua bến
bãi, khỏi lo bị lừa lọc khi vừa ra khơi đã bị công an ùa tời, bắt bớ đem về
giam cầm trong khi của cải, tiền bạc mang theo cũng bị lột sạch.
Nhà trường trong những
biến chuyển của thời cuộc như thế tất
cũng đao động theo. Sĩ số trong nhiêu lớp đã sút giảm đi. Có thể vì gia cảnh
quá eo hẹp nên học sinh phải bỏ học đi kiếm tiền phụ giúp gia đình. Nhưng phần
đông, học trò bỏ học vì đi theo gia đình vượt
biên.
Thầy cô giáo, lâu lâu cũng thấy vắng mặt một người . Nhóm bạn
quen xì xào với nhau : " Nó đi rồi !
Chắc đang xuống Rạch Giá".
Rạch Giá, Cần Thơ, Vũng Tầu, Phước Lê, Phước Tỉnh . . .là những
địa danh quen thuộc mà nhiều người hay
nhắc nhở tới khi nói chuyện vượt ' biên.
Nhưng với nhiều người , kể cả tôi thì
chuyện đóng góp mỗi chỗ từ 4, 5 cây đến 9, 10 cây là những chuyện nằm mơ. Một
chỉ vàng lận lưng còn không có, nói chi tới chuyện cây cọ.
Cho nên trong khi mọi
người xầm xì, mách bảo nhau đường
dây nọ, đầu mối kia hay bàn tán tin tức chuyện
vượt biên, thì tôi vẫn hằng ngày
đạp xe dưới cái nắng chói chang đi từ
nhà tới trường.
Tuy nhiên chuyện Sài Gòn với những toan tính âm thầm để vượt
biên là cả một trường thiên tiểu
thuyết bao gồm nhiều chuyện cười đau khóc hận. Nhiều người muốn ra đi nhng không có điều kiện để
ra đi, thế mà rồi cũng không ít kẻ bị lôi cuốn trực tiếp hay gián tiếp vào
những toan tính âm thầm kế trên. Vì thế, đây là một lãnh vực có nhiều chuyện kể
và hẳn sẽ không ít người kể lại, bao gồm cả chính tôi, khi tôi có dịp.
Nhưng vào lúc này thì Sài Gòn vẫn ngự trị trong tôi như một nơi
chốn mà cho đến mãn đời tôi sẽ vẫn chỉ ở đó. Tôi cũng chẳng có mơ ước gì xa xôi
sau tất cả những gì mà tôi đã chứng kiến ở nơi
trường học. Khi bước ra đường phố để hòa nhập với những người
đi lại chung quanh, tôi nhận ra rằng hầu như mỗi ngày thành phố này lại mang thêm một mầu
u buồn ảm đạm hơn.
Tôi không diễn tả được
cái mầu sắc ấy nó hình dung cụ thể ra sao, nhng hầu như nó đã làm lộ ra cái vẻ xám xịt mang tính chát
nghèo nàn của phố xá. Các cửa hàng trang trí lộng lẫy nay không còn nữa. Quanh
tôi chỉ đầy dẫy những gánh hàng bán rong đèo đẹt mấy củ khoai, củ sắn hay vài
mớ rau, con cá. Rồi trên hè phố lại thấy xuất hiện nhiều tấm vải bạt trên bầy
bán những đồ linh tinh như búa, kìm, bật
lửa, đồng hồ hỏng, kính gẫy. Đặc biệt là dưới những gốc cây hay trên hè phố còn
xuất hiện mấy hàng sản xuất dép râu bộ đội mà
người bán trình bầy công việc sản
xuất ngay tại chỗ bằng cách xả thịt những cái vỏ xe hơi cũ kỹ và những cái săm
xe đạp. Còn dòng người đông đúc chen chúc nhau hối hả đi lại thì
hình như ai cũng mang trong đầu một toan
tính gì đó. Có vẻ như họ sẵn sàng đổi
thay cái đang có bây giờ lấy một điều nào đó mơ hồ nhưng ắt là phải khác hơn
cái hiện tại. Nếp sống, nếp suy nghĩ của dân Sài Gòn bây giờ không còn thiết
tha hay gắn bó như trước nữa mà nẩy sinh
cái tâm trạng sống qua ngày, sống tạm bợ. Cái nét u buồn, ảm đạm của thành phố
phải chăng cũng bắt nguồn từ đó mà ra? Một đôi khi đạp xe dưới nắng trong đường
phố SàịGòn tôi chợt nghĩ đến mấy câu của nhà thơ Nguyên Sa :
”Nắng SàiGòn , anh đi mà
chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà
Đông…”
Nhưng niềm xúc cảm bồi hồi vì ý nghĩa hay ho của câu thơ bây
giờ không còn gợi lên được điều gì trong
tôi nữa. Hóa ra khi thành phố đổi chủ thì nó không chỉ đổi trong luật lệ, trong
nếp sống, trong các ngôn ngữ ứng xử hàng ngày mà sẽ còn nhiều thứ khác lụi tàn
do chính mình tự đánh mất đi. Khi hết còn cảm xúc lúc gợi lại một câu thơ hay
thì cũng là một sự mất mát chứ sao. Đó là những mất mát khó diễn tả nên thành
lời cụ thể. Nó rất mong manh. Nó rất mơ hồ. .Nó lại biến đi rất lặng lẽ, mà chỉ
trong một khoảnh khắc nào đó mình mới chợt nhận ra là mình đã đánh mất.
Rồi người ta lại thường nói: mất cái này, thì được cái
kia. Nhưng luật bù trừ ấy cũng không áp dụng
được ở đây. Tôi nào tìm thấy được
đôi chút cảm xúc gì trong những câu thơ đang được ca tụng là rất hay, như câu thơ này:
“Từ ấy trong tôi bừng
nắng hạ
Mặt trời Chân lý chói qua
tim . .”
Có thật cái Chân lý mà ông Tố Hữu ca tụng đã là thứ Chân lý của
mọi người chăng ? Chắc chắn là không ! Bởi Chân lý gì
mà lại nẩy nòi những cuộc đấu tố long trời lở đất khiến con tố cha, vợ lố
chồng, đạo lý luân thường bị đảo ngược hết.
Mà không nói gì xa xôi, chính ngay ở đây, bây giờ, vào cái thời
mà chính ông tác giả vốn đã ca tụng cái thứ Chân lý ấy, nay đang cầm trong tay
sinh mạng của biết bao nhiêu con người .
ông ra lệnh triệt hạ biết bao nhiêu cơ sở vật chất cũng như tài sản của miền Nam.
Chính sách kinh tế của ông đã đầy đọa biết bao nhiêu gia đình, bao nhiêu
con người vào vòng khổ ải. Như vậy cái thứ mặt trời
Chân lý của ông chỉ là một thứ sản phẩm dối trá như đủ thứ dối trá đang diễn ra trong cái thành
phố này và ở ngay cả trong những ngôi trường như ngôi
trường tôi đang giảng dạy này.
Niềm ước ao nhen nhúm trong lòng tôi là làm sao mình đi được cho thoát cho dù trong túi chẳng có lấy
một chỉ vàng đế mà lận lưng mỗi khi gặp
lúc ngặt nghèo.
Nhật Tiến

Ghi chú cho tấm ảnh này phải phụ đề lại cho đúng hơn bác Nhật Tuấn ơi! Cái ông Việt cộng (Nhật Tuấn) diện áo sơ-mi chim cò, trông phong độ phì nhiêu như tên Việt kiều, còn ông Việt kiều (Nhật Tiến) thì ốm yếu ho hen y như tên Việt cộng mới mò từ R ra!
Trả lờiXóaHồi bé tôi rất xúc động khi đọc Thềm hoang.
Khánh Minh
Hì hì...bạn làm tôi cười chết sặc. À mà tôi không phải Việt cộng đâu nha...chắc Việt gian !
Trả lờiXóa