(tiếp theo)
Không, không thể như thế, đó là tưởng tượng quái gở
của gã nhà văn trinh thám, Emily của gã dù là trong sách hay đang giơ chân giơ
tay ngoài cuộc đời kia đều là những người đàn bà tuyệt vời.
Chẳng qua nàng chưa gặp gã đấy thôi, nếu gặp , hẳn sẽ
yêu thương gã bằng con tim say đắm, dâng hiến tất cả cho gã mà không hề đòi trả
giá bằng chính tính mạng gã.
Lúc này Emily ngoài đời đã tập xong, ( từ nay chiều
theo ý gã ta sẽ gọi nàng như vậy) nghiêng vai xoã mái tóc dài cho bay bay theo
gió sớm đang ào ào nổi lên dán chặt bộ đồ ngủ mỏng manh lên thân thể ngồn ngộn.
Chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa, gã mở toang một cánh cửa
sổ, nhô hẳn nửa người chiêm ngưỡng cho hết cái vưu vật của thiên nhiên không bỏ
sót đường nét nào.
Nàng Emily ngoài đời như đã nhận ra gã, không hề biểu
lộ giận dữ , ngược lại, nàng nhoẻn cười và làm một cử động hết sức phô phang
làm trí óc gã phải căng lên suy đoán. Nàng trách ta mọi ngày dậy quá muộn và
khuyến khích ta dậy sớm cùng tập thể dục với nàng đấy. Không phải, không phải vậy , chắc nàng
gửi sang lời chúc một ngày tốt lành.
Vậy ta nên đáp lại thế nào cho xứng đáng nhỉ
?
Chẳng chờ cho gã kịp xoay chuyển những ý nghĩ chậm
chạp, nàng Emily ngoài đời đã quay ngoắt, biến vào trong không quên gửi
lại gã một cái hôn gió.
Trời ơi, ta tỉnh hay mơ đây ? Phải nàng vừa ra dấu
tình yêu ? Đúng rồi, mối tâm tình nhẫn
nại của ta đã cảm động lòng nàng và hạnh phúc biết bao, nàng đã không khước từ.
Vậy thì phải làm gì xứng đáng tình yêu của nàng
chứ ?
Chao ôi, ước gì ta biết được nàng đang mong ước điều
gì để ta thực hiện nó . Gã vùng vẫy, đi đi lại lại trong căn buồng hẹp, mặt
sáng bừng, miệng lầm bầm những điều vô nghĩa để rồi bừng tỉnh cơn sốt tình yêu
khi có tiếng gõ rầm rầm vào cánh cửa.
“ Cảnh sát “
Nỗi lo thường trực trở lại đâm nhói lòng khi nhớ tới
điềm báo đêm trước. Phải rồi, phải rồi, cảnh sát đã đến, gã lại bị
đẩy lên chiếc xe rúc còi qua các phố , lại phải ngồi lì trong phòng hỏi cung
nghe vặn vẹo đủ thứ chuyện nhất về cái tiếng động chết tiệt nửa đêm .
Không sao,
không sao cả, cứ mặc kệ lão cảnh sát muốn làm gì làm, hỏi gì hỏi, ngay cả bắt
nhốt gã cũng được, gã không sợ gì hết, mọi thứ với gã bây giờ trở nên nhẹ
bỗng lông hồng bởi vì từ nay bên trong gã choáng ngợp tình yêu của nàng.
Gã ngẩng mặt lên, sáng bừng ngạo nghễ và ưỡn ngực đi
tới mở cửa.
“Chín giờ rồi vẫn còn ngủ sao cha nội ? “
Ngẩn người,
hoá ra không phải lão cảnh sát mà chính thằng giả hành khất đang cười nhăn nhở.
Lần này hắn đã trút bỏ quần Jean, áo pull kiểu
thuỷ thủ viễn dương khoác lên người bộ ký giả màu lông chuột nhưng
lại giống một thằng nhà thầu hơn là nhà báo .
Thật bất ngờ,
hắn không đi một mình mà dắt theo một cô gái lấp ló mái tóc uốn
vỏ ốc đằng sau đôi vai to bè của gã.
“ Kìa… mời
khách vào đi chớ, sao cứ đực ra thế ?”
“ Ông… ông đã
gặp lão gácgian chưa ?”
Gã lắp bắp, hoảng lên khi nhớ chuyện lão gácgian
mất xe đạp hôm trước. Gã giả hành khất này liều mạng thật, đã cuỗm chiếc xe còn
khơi khơi dẫn bồ tới, khêu gan chọc tiết người ta. Dường như đọc được ý nghĩ
gã, tên giả hành khất cười phá lên
:
“ Cậu sợ cái lão
chuột trù đó hả ? Lão là cái thớ gì tớ phải gặp chứ ?”
“Lão… lão đang tìm ông…”
Tên giả hành khất cười ha hả :
“Lại chuyện xe đạp phải không ? Tớ vừa an ủi lão
rồi. Tử vi của lão báo năm nay gặp đại hạn, “của đi thay người “ như thế là may
lắm rồi”.
“Thế… thế ông không lấy của lão chứ ? “
“Sau hỏi ngu thế?Tớ lấy hay người khác lấy thì có gì
quan trong.”
Hắn gạt gã ra, kéo tay cô gái lẹp xẹp đôi dép lê bước
vào . Cô ta thật khó đoán tuổi, có thể 23, 24 mà cũng có thể đã
ngoài ba chục bởi cái miệng dẩu như cô bé con lúc nói chuyện nhưng đôi mắt tròn
xoe lại đầy lọc lõi và lúc nào cũng vẻ như nhìn về vô cực ngay cả lúc dõi thẳng
vào mắt gã.
Tuy nhiên, thân hình cô ta lại trái ngược với vẻ mặt.
Đôi tay trần lộ cả bờ vai ra ngoài chiếc áo ba lỗ, chiếc quần ống túm bó căng
đôi chân mập mạp, và khi cô cúi xuống một cách cố ý, bộ ngực đầy tròn căng chật
trong chiếc áo mỏng lộ ra như đôi chim câu giãy giụa trong đôi mắt ngẩn ngơ của
gã.
Không chờ gã hết ngỡ ngàng, tên giả hành khất đã ấn gã
ngồi xuống mép giường, ngay cạnh cô gái :
“ Tố Oanh, em coi cho hắn đi, tiền vận, hậu vận thế
nào,cứ nói bằng hết. Giới thiệu cậu , em bé đây chẳng phải loại thầy
bói nói dựa ngoài đầu đường xó chợ chuyên loè bịp thiên hạ móc tiền các cô
ưa phỉnh. Tô Oanh bói chính là thần linh
trong em mách bảo .”
Cô gái đưa mắt
nhìn gã và lập tức gã cảm thấy một ám ảnh bất an nào đó làm gã không thể quay
đi, ngược lại ánh mắt nài nỉ của gã như bị hút vào đôi mắt cô gái.
Quái thật, hình như gã đã gặp cô ta ở đâu và rồi gã
lại nhớ ra rằng không phải, chưa bao giờ cô giáp mặt gã.
“ Bói đi, em cứ bói thoải mái cho hắn đi. Anh đi , đến trưa mang đồ nhậu về…”
Tên giả hành khất nói oang oang, nhổm phắt dậy, bước
ra cửa còn ngoái lại , nháy mắt :
“Cứ tự nhiên thoải mái nhá…”
Tên giả hành khất đóng sập cửa trong khi ánh mắt đã trở nên đờ đẫn của gã vẫn chưa dứt khỏi đôi mắt cô
gái và càng lúc gã càng cảm thấy căn phòng chật hẹp đang nhốt một người con
trai và một người con gái không phải là cảnh thực ngoài đời, hẳn là gã đang
trong giấc mơ nào đó.
“Anh có nhớ ngày sinh tháng đẻ không ? “
“Không… anh
không nhớ…”
“Thế năm sinh vậy ?”
Qủa thực gã
chẳng biết chính xác ra đời vào cái năm nào, thôi đành nói theo năm gã bịa ra từ thời khai lý lịch. Cô gái ngồi xếp bàn tròn trên giường.
Rút ra cỗ bài tây và bắt gã tráo số lần bằng đúng số tuổi. Gã ngoan ngoãn làm
theo và cảm thấy như đang tham dự một nghi thức thật trang nghiêm đến độ gã
không dám thở mạnh. Cô gái vẫn thoăn thoắt trải các quân bài xuống chiếu theo
hình thù lạ mắt và rồi bất ngờ có nắm lấy tay gã xiết mạnh lên đùi cô.
“Anh ngồi xích lại, nhìn thẳng mắt em đi…”
Đôi mắt vô sắc
của cô xói sâu vào gã làm dâng lên một nỗi buồn ngày càng nặng chĩu không sao
hiểu được nguyên nhân. Ý nghĩ cô gái này gã đã gặp ở đâu đó lại làm gã phải
căng óc suy nghĩ trong lúc mắt gã cay xè
và phải cố ngăn không cho ứa ra những
giọt nước. Lạ thực, tại sao cô lại gây cho gã cảm giác thân thuộc và tin cậy
đến thế ? Cứ như là người mẹ đã chết từ khi gã lọt lòng đang trở về nhập
hồn vào cô để gã có thể kể lể than vãn biết bao nổi niềm từ những ngày thơ bé
bơ vơ như một con vật tội tội.
“ Lạ thực, con người anh rất lạ. Hình tướng xấu mà khí
chất lại cực kỳ tốt. Anh nhân hậu lắm chứ không ác như vẻ ngoài đâu…”
Cô lại nắm chặt
tay anh, xiết mạnh lên đùi mình rồi cất giọng véo von :
“ Cô tinh chiếu
mạng thảm thương . Phải chịu cô quạnh một đường riêng lo… Chiếu theo lá bài
này bố mẹ anh chết sớm từ ngày anh còn ẵm ngửa, đúng không ? “
“Rất đúng …”
“Nằm ngồi dạ
nhớ bông lông Gặp khi hoạn nạn chớ hòng
cậy ai… Tính anh hay nghĩ ngợi lông bông lắm, toàn
nghĩ vẩn nghĩ vơ. Bạn bè thân thiết chẳng có ai tỏ bày tâm sự mỗi khi hoạn nạn.
Đúng không ?”
“Đúng lắm…”
(còn tiếp)

quẻ bói đang hay .nhanh lên bác Tuấn ơi .
Trả lờiXóaTừ từ rồi khoai cũng...nhừ bác ơi. Cảm ơn đã chịu khó đọc...
Trả lờiXóa