(tiếp theo)
Ông chánh trương chẳng những không bênh vực , bảo vệ lại còn tố
cáo cha :
“ Cái ông ấy ( tức cha
Thư) đến là dại. Lại còn không biết nó ( thị Thảo) là ai mà dính vào…Lần đầu nó
xin gặp cha còn nài tôi cùng ngồi. Mấy lần sau chả thấy ông ấy lý gì tới mình
nữa. Không biết đâm mù con mắt xác thịt thì có ngày hỏng…”
Chủ tịch Mặt trận nhân đó riễu
cha :
“ Da thịt nó như thế, môi
mắt nó như thế, thánh năng ngồi gần còn có khi cháy huống hồ là cha…”
Cứ như thế kẻ tung người hứng, một bên là đại diện nhà thờ, một
bên là đại diện chính quyền ra sức bôi bác cha. Tất nhiên việc mấy cô hội hát
quyên góp may áo cho cha như vậy là tan , “ thị Thảo phải hoàn lại đôi hoa cho mẹ con
bà Tộ. Các nhà góp tiền mua áo lễ
cũng lần lượt kéo tới đòi tiền về…”. Mọi lời đàm tiếu tất nhiên chĩa cả vào
cha xứ làm “ cha Thư khi được hay mọi chuyện liền đóng cửa buồng ở lì trong
đó cả tuần lấy cớ cảm cúm.”. Từ đó,
mỗi lần làm việc với chánh trương
, cha xứ gọi thêm người trong ban hành giáo dự ” khỏi mặt đối mặt với ông già nham hiểm quỷ quái…” .
Cái “sự khó” dường như luôn luôn đuổi theo cha Thư . Cơn ông
chưa qua cơn bà đã tới. Một hôm cha Thư nhận được thông tư của Toà Giám mục chỉ thị các xứ đạo
tổ chức “ bách chu niên đức cha Phước dâng địa phận Tây đàng ngoài trong tay Đức Mẹ
”. Cha Thư tìm tới cha già quản hạt bàn việc tổ chức không ngờ ông này …bàn lùi :
“ Đức cha Phước là tên gọi Việt Nam , còn tên chính của ngài
là Puginier …năm ấy, đức cha lại nhận
lời ông Ngạc Nhi * đi làm thông ngôn trong cuộc đàm phán giữa người Pháp với
các quan giữ thành. …”
Hoá ra cha già quản hạt lại là “người yêu nước” , ông kết tội
cha làm ‘thông ngôn” cho Pháp chiếm thành Hà Nội . Bởi vậy thật bất ngờ, cha
già thở ra giọng “địch vận” lôi kéo cha trẻ về “tình yêu nước” :
“ Mình là người có đạo
thì phải nghĩ theo cách nghĩ của hội thánh. Nhưng mình còn là người Việt Nam nữa nên khó…”
Nghe vậy, lẽ ra cha trẻ phải phản ứng, bảo vệ đức tin , không
ngờ chỉ “cúi đầu, thầm nghĩ đau đớn :”
Vâng, đúng thế, đúng là thế. Người có đạo là người có tội, tội truyền kiếp, tội
của tổ tiên…”
Thái độ khiếp nhược của
cha trẻ làm cha già dấn tới :
“ Đạo của Chúa đến cùng
một lúc với giặc giã kéo đến . Các cố đứng trong đám giặc mà truyền đạo . Người
theo đạo thì không thể nghĩ đến nước. Đã nghĩ đến nước thì rất khó theo được
đạo…”
Nói năng sặc mùi “ khinh chúa
yêu nước” vậy , ai dám tin là lời lẽ
linh mục già quản hạt. Choáng
váng vì những lời lẽ “báng bổ” phát ra từ miệng cha quản hạt, ông cha trẻ phải
thốt lên :
“ Lậy Chúa, vậy chúng con
phải làm gì ? Bất tuân toà giám cũng có
tội như bất tuân chính quyền…”
Cha già quản hạt không những không động viên cha trẻ giữ lấy
đức tin mà còn cả gan “chửi xéo” đức Thánh Cha :
“ Đức Thánh Cha ở chỗ cao
xa , Ngài không thể biết hết được những
khổ đau của người dân ở xứ này. Ngài chưa thể biết hết lịch sử truyền giáo ở xứ
này …”
Những lễ nghi của nhà thờ thường được quy định chi tiết và thực
hiện tôn nghiêm. Ấy thế mà ông nhà văn
cũng biến chuyện đó thành…trò hề. Nguyên cha tổng quản địa phận gửi giấy về các
xứ nhắc lại lễ nghi chầu phép lành quy định :” ra đền thờ bái một lần, lên trải khăn thánh, mở cửa nhà chầu bái lần
nữa. …”. Cha trẻ hỏi cha già đã đọc giấy quy định chưa, cha lắc đầu bảo chưa rồi lên giọng khinh khỉnh, coi như
chuyện tào lao :” Bái bốn lần hả ? Ừ thì
là bốn lần . Chắc là mọi khi cũng bái đủ cả bốn lần…”
Thái độ vừa báng bổ vừa coi thường phép tắc nhà Chúa của cha
già làm cha trẻ phải coi ông ta là “ Một
ông già đã quá tuổi làm lễ, đã rất hay quên, đã chẳng còn hiểu mình nói gì và
sẽ nói những gì…”. Tuy nhiên cha trẻ nhận ngay ra nhận xét thế là sai “ Nhưng…hình như không phải là thế, hoàn toàn
không phải là như thế…”
Không phải thế thì hẳn là một lão già quỷ quyệt, nham hiểm
khoác áo linh mục phá nhà thờ.Dưới ngòi bút Nguyễn Khải, hai linh mục - cha già và cha trẻ hiện ra như hai địch thủ luôn rình rập triệt nhau chứ
chẳng phải cùng “con cái Chúa” hoặc
cùng đấng chăn chiên. Sự thực có thế
không ?
Quả đắng tiếp theo cha trẻ phải nhận là ông trùm đạo An Thuận
nhân việc toà Giám mục cấp sắc cho lập xứ đạo riêng đã tổ chức quyên góp chè
chén linh đình và đổ hết trách nhiệm cho cha trẻ. Rất may được ông chánh trương
mật báo, ông cha trẻ đã kịp thời ngăn được việc đầy tai tiếng đó và than trời
:” Ai
cũng xấu cả thì tôi biết san sẻ công
việc với ai ? …Cái miệng lưỡi con người ta gian ngoan thật…”
Tuy nhiên bản lĩnh linh mục của cha trẻ thực sự bị thử thách là
trong việc thay mặt nhà thờ làm chứng cho một cặp vợ chồng trẻ. Anh chồng là bộ
đội ở mãi “vùng ngoại vi Saigòn. Bị thương
rồi mới chuyển ra đây…”, chị vợ cũng là cán bộ. Anh bộ đội được nghỉ phép
15 ngày để lấy vợ, khi tới xin cha làm chứng thì đã qua mất 5 ngày, bởi vậy anh
rất muốn cha viết giấy “làm chứng “ ngay để hôm sau tổ chức lễ cưới tại nhà thờ.
Tuy nhiên, theo luật của hội thánh , cha
vẫn phải hỏi :
“ Hai người đã chịu phép
rửa tội tại xứ họ nào ?”
“ Gia đình con vốn ở Lạc
Hải , mới về xã được có mươi năm…”
Cha Thư hắng giọng :
“ Vậy chị phải xin với
cha chánh xứ ở bên đó tờ chứng đã làm phép rửa tội…Phải đã chịu đủ các phép bí
tích từ khi lọt lòng tới tuổi lớn không mới có thể cho chịu phép cưới. Luật lệ
của Hội Thánh đã định thế …”
Vậy vẫn còn chưa xong, sau khi đã có hai cái giấy chứng đó rồi
thì còn phải dự…khảo kinh nữa. Lúc này “anh bộ đội” mới lên tiếng :
“ Xin thú thật với cha,
cả hai chúng tôi đều đi công tác đã lâu,
kinh bổn chắc là không còn thuộc…”
Cha xứ điềm nhiên :
“ Nên học lại , vốn đã
thuộc thì học lại cũng mau chứ ?”
“ Chúng tôi chỉ còn ít
ngày phép. Một trăm thứ việc đồn lại trong mấy ngày, xin cha thông cảm
cho…”
Cha xứ vẫn quyết liệt :
“ Nếu không theo đúng
những luật Hội Thánh đã buộc, dẫu làm phép cũng không thành…”
“ Anh bộ đội đưa cặp mắt
nhọn nhìn soi mói ông cha đạo từ đầu tới chân như nhìn một giống người xa lạ, trong
giọng nói đã có sự thách đố ngấm ngầm . Anh lên giọng :“ Chúng tôi đi chiến đấu
không dám kể công với những người ở hậu phương, nhưng ở nơi sống chết mới biết
bỏ qua những chuyện vặt vãnh…”
Cha xứ cũng giương mắt
nhìn lại :
“ Đối với người có đạo
thì hàng ngày xin ơn Chúa, tỏ lòng tin, cậy, mến Chúa là việc hệ trọng nhất…”
Hai người nhìn nhau gằm
ghè…
Thật không ở đâu, ngày giữa nhà thờ , lại có thứ con chiên hỗn
hào với cha xứ đến vậy . Hơn nữa, anh bộ đội lên giọng riễu cợt :
“ Giả thử chúng tôi đều trúng
tuyển qua kỳ khảo thi của cha thì điều kiện tiếp theo có phải là bỏ quân ngũ
không ?”
Vậy là anh con chiên mặc áo bộ đội đã không ngần ngại úp lên
đầu cha xứ một cái nón cối tổ bố : ép tín đồ đào ngũ, bỏ bộ đội. Và sau cùng, “
anh ta vẫn không rời mắt nhìn ông thầy
tu, vành môi trên hơi nhếch lên, cái nhếch môi mới kiêu hãnh làm sao :
“ Chúng tôi vẫn tự hỏi :
Sự có mặt của các cha có cho thêm chúng tôi được cái gì không ? Một câu hỏi đứng đắn đấy. Cha
còn trẻ, tôi tin rằng cha có đủ thời gian trả lời…”
Đúng là khiêu khích, phá hoại “chính sách tín ngưỡng của Đảng, Chính phủ” , vậy mà ông
nhà văn lại hạ bút khen :” cái nhếch môi
mới kiêu hãnh làm sao…”.
Tuy nhiên, mải mê bôi bác, trách móc nhà thờ, ông nhà văn quên béng một điều là bất kỳ
‘cuộc chơi” nào cũng có luật của nó. Nếu bài xích nhà thờ dữ dội vậy, thì anh
bộ đội với chị cán bộ cứ ra Uỷ ban mà tổ chức đám cưới theo đời sống mới, hà cớ
gì phải vào nhà thờ khẩn khoản cha cố “linh động giải quyết” và khi không được
thì lập tức giở mặt buông lời riễu cợt mang đầy tính đe doạ, khi muốn nên vợ
nên chồng trước mặt đức Chúa Giêsu.
(còn tiếp)

Tổng quát mà nói thì chủ nghĩa CS.và giáo hội
Trả lờiXóaTCG.không đội trời chung mà là khác nhau kiểu
đối kháng hay đối lập như lửa với nước v.v.
Đó là lý do tại sao người CS.tìm cách tấn công
TCG.một cách đồng bộ và tổng lực.
Thế nhưng,họ không hiểu là tôn giáo là tôn giáo,
chính trị là chính trị mà cứ đòi toàn trị luôn
cả thế giới tinh thần,tâm linh của tín đồ.
Chính đó là thảm kịch mà tôn giáo phải chịu đựng ở bất cứ nước CS.nào,chứ khôhg chỉ VN.
Càng đọc càng buồn.... lẫn cười. Đỉnh cao của văn học hiện thực XHCN đây sao... Và tác giả của nó...liệu có cái TÔI để mất hay không. Tội nghiệp Nguyễn Khải không hiểu ông có tìm lại được cái TÔI (cũng không biết cái TÔI của ông ra sao khi mà gàn trọn đời ông phải sống cho một cái TA với đầy rẫy mê muội, dối trá) đã mất của mình không.
Trả lờiXóaChế Lan Viên chỉ dám chịu trách nhiệm cho 2.000 người ở trong tết Mậu Thân, còn ai sẽ chịu trách nhiệm cho những hệ lụy xã hội mà những thứ "để đời" này mang lại cho con người việt Nam.
Cảm ơn Bác Tuấn. Nhưng dừng Nguyễn Khải được rồi bác ạ. Buồn lắm lắm....
Tói đã định ngưng theo ý bác. Nhung đêm qua không hiểu sao nằm mơ thấy bác Nguyễn Khải , ông bảo :" mày phải viết cho hết. Đó là cái cách để tao tìm ra cái "tôi đã mất"". Cũng đành viết tiếp vậy
Xóa